Logo
Bài Mới
|
Posted By:LTQNDN Posted On:Tuesday, May 1, 2012 VIẾT CHO THÁNG TƯ HUỲNH THỤC VY Tôi sinh trưởng sau năm 1975 và gia đình tôi không có liên quan gì nhiều đến cả hai phía trong cuộc chiến tranh Việt Nam vì thế mối tương quan tình cảm của tôi với những sự kiện lịch sử và hoàn cảnh chính trị xã hội trong cuộc chiến hầu như rất ít nếu không muốn nói là không có. Những gì ít ỏi mà tôi được hiểu biết về nó chỉ đơn thuần là kiến thức. Đứng trong vị thế đó, tôi tạm thời có thể yên tâm rằng lập trường của tôi, và những gì tôi nói ra sau đây sẽ được hiểu một cách thiện chí và không bị gán ghép hay chụp mũ. Tôi không sợ bị chụp mũ, nhưng thiết nghĩ điều đó cùng với những nguỵ biện không có lợi cho sự tiến bộ. Gần đây, tôi tình cờ đọc được một nhận xét của tướng William Childs Westmoreland- Tư lệnh Bộ chỉ huy cố vấn quân sự Mỹ tại miền Nam Việt Nam- về tướng Võ Nguyên Giáp của quân đội Bắc Việt như sau: "Of course, he was a formidable adversary.... By his own admission, by early 1969, I think, he had lost, what, a half million soldiers? He reported this. Now such a disregard for human life may make a formidable adversary, but it does not make a military genius...". Xin được tạm dịch là: "Dĩ nhiên, ông ta là một đối thủ (kẻ thù) ghê gớm....Với sự thừa nhận của chính ông ta, đến đầu năm 1969, tôi nghĩ, ông ta đã mất nửa triệu lính? Ông ta đã báo cáo điều này. Hiện tại, một sự coi thường mạng người như thế có lẽ sẽ tạo nên một đối thủ (kẻ thù) ghê gớm, nhưng nó không tạo nên một thiên tài quân sự...." Dù chúng ta là ai, đứng bên nào của cuộc chiến, chúng ta cũng phải đồng ý với Westmoreland rằng, một chiến thắng quân sự dựa trên chiến thuật đẫm máu, coi thường sinh mạng binh sĩ chỉ có thể tạo nên một kẻ thù nguy hiểm chứ không tạo nên một thiên tài quân sự như nhiều người vẫn rêu rao. Câu nói này của viên tướng Hoa Kỳ làm tôi suy nghĩ rất nhiều về sự "nguy hiểm" của những người Cộng sản Việt Nam. Họ nguy hiểm bởi họ là những người luôn hành động theo phương châm "mục đích biện minh cho phương tiện", nghĩa là bất chấp mọi thứ, miễn đạt được mục đích. Đối với tôi, nó không chỉ là lời nhận xét về tướng Giáp mà là một câu nói nêu bật lên bản chất của những người Cộng sản Bắc Việt, và cả chế độ mà họ dựng nên. Và những việc họ đã làm suốt từ những ngày đầu có mặt tại Việt Nam đến nay, từ việc "trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ" đến gần đây nhất là vụ cướp đất của nông dân đã chứng minh tất cả. Một kẻ đối địch ghê gớm có thể được hiểu theo hai cách. Thứ nhất, đó là một kẻ thù đáng gờm, là đối thủ khó đánh bại vì có mãnh lực vũ trang, có chiến lược, chiến thuật hành động khôn ngoan... Nhưng khi nhìn xoáy vào chữ "formidable" mà Westmoreland đã dùng, tôi chú ý nhiều đến nghĩa "arousing fear"(gợi nên sự sợ hãi) . Với nghĩa này, nó gần giống với "terrorise" (làm cho sợ hãi). Mà làm cho người khác sợ hãi có nghĩa là "khủng bố". Chúng ta có thể hiểu theo hai cách về một "đối thủ ghê gớm" như tôi đã tạm phân tích ở trên. Nhưng biết đâu, cách hiểu thứ hai mới là điều mà ông tướng Mỹ kia ngụ ý? Xin hãy cho tôi tiếp tục trình bày mà tạm quên đi những mối thành kiến nào đó có thể đang dâng lên trong lòng quý vị. Khi căn cứ vào những dữ kiện lịch sử- những điều không thể chối bỏ, những điều đã được trải nghiệm bằng chính xương máu của những người đã kinh qua cuộc chiến ấy- chúng ta sẽ có cái nhìn tường minh hơn. Riêng phần mình, với kiến thức ít ỏi về chiến tranh Việt Nam, tôi đã có thể tìm thấy những hình ảnh có khả năng "làm cho sợ hãi" của quân đội Bắc Việt qua nhiều biến cố như Tết Mậu Thân, và các "trận đánh" của đội Biệt động Sài Gòn như: "trận đánh" tàu nhà hàng Mỹ Cảnh, "trận đánh" cư xá Brinks...; và chưa kể đến những câu chuyện ghê gớm mà tôi từng được nghe những người già kể lại về vô số những "trận đánh" như thế vào trường học, khu dân cư, cầu cống....Đến nỗi, khi nghe nói quân đội Cộng sản Bắc Việt sắp vào đến ngã ba Cai Lang, thành phố Đà Nẵng, những người dân sống ở Đà Nẵng khi đó đã run cầm cập vì nghe tin đồn rằng người Cộng sản mà vào họ sẽ rút hết móng tay móng chân người dân. Đó có thể là điều sợ hãi thái quá, nhưng nó cho chúng ta thấy khả năng gieo rắc sợ hãi đến trình độ đỉnh cao của những người tự xưng là "quân giải phóng". Những ai đọc lịch sử, những ai có đủ lương tâm và tầm tri thức trung bình, đều thấy rằng, những cái mà quân đội Bắc Việt và những người "nằm vùng" gọi là "trận đánh" gây nhiều tiếng vang đều không nhằm vào những mục tiêu trên tiền tuyến, để giành chiến thắng quân sự trực tiếp mà đánh vào những nơi ăn chốn ở cốt để gây sợ hãi. Gây sợ hãi cho người dân nhằm làm xáo trộn xã hội, gây sợ hãi đánh vào tâm lý Quốc hội và dư luận Mỹ.... Ngày nay, ai đi qua đường Hai Bà Trưng, đều nhìn thấy "Bia chiến công trận đánh cư xá Brinks". Cái mà người ta gọi là trận đánh thực ra là một cuộc đánh bom một nơi ở của cố vấn quân sự Mỹ ở miền Nam Việt Nam do hai thành viên Biệt Động Sài Gòn thực hiện. Điều mà họ gọi là "trận đánh" sao tôi thấy nó hao hao giống cách làm của những kẻ khủng bố Hồi giáo cực đoan, chỉ khác một chỗ là họ không tự sát. Đối với thế giới ngày nay, những kẻ đánh bom như thế thật sự là những kẻ "nguy hiểm", "ghê gớm". Ngoài cái cách thể hiện "formidable" như trên, quân đội Bắc Việt còn khiến người ta sợ hãi hơn gấp bội vì sự coi thường tính mạng binh sĩ của họ. Thông thường, con người sợ hãi những kẻ thù tấn công mình một cách tàn ác, nhưng người ta sẽ kinh hoàng đến rợn người khi biết về những hành động coi tính mạng của người phe mình như cỏ rác, cốt chỉ nhằm đạt được mục đích của kẻ chỉ huy. Người Cộng sản đã lấy chính nghĩa chống giặc ngoại xâm để lừa dối, tuyên truyền, kích động hàng triệu Thanh niên miền Bắc lao vào cuộc chiến như con thiêu thân. Chúng ta được nghe nói rất nhiều về những tấm gương đầy nhiệt huyết và sự hy sinh anh dũng của những người trẻ tuổi mới chập chững vào đời. Đối với những cái chết đó, tôi không có bất cứ tình cảm tích cực nào ngoài sự thương tiếc. Cả một thế hệ người đã bị lừa gạt vì không nhận chân được bản chất của chế độ, của cái chủ thuyết mà nó rêu rao. Âu tất cả cũng chỉ là những sản phẩm lịch sử của một thời đại! Để rồi sau cái ngày "thống nhất" ấy là những chuyến vượt biên vượt biển của hàng trăm ngàn người, và đã có cả hàng ngàn người phải bỏ xác ngoài biển khơi; là những năm tháng bao cấp, đói khổ đến cùng cực; đến nay đỡ đói khổ một chút, nhưng dân Việt ta vẫn chưa thoát khỏi thân phận làm thuê, ở đợ cho thiên hạ; đặc biệt vẫn còn cam chịu làm thần dân phục tùng các ông vua Cộng sản. Thế nhưng bất chấp cái thực tế đau buồn ấy, nhiều ngụy biện về thống nhất, về "công lao chống Mỹ cứu nước của Đảng" vẫn tồn tại ngay cả trong lớp người "có học" ở Việt Nam. Thiết nghĩ một sự hy sinh chỉ nên có và đáng được ngợi ca khi đánh đổi với nó là một giá trị to lớn hơn. Bằng lập trường đề cao cá nhân, tôi cho rằng, mọi ý niệm: thống nhất, giải phóng dân tộc, kẻ thù...phải được đặt trong mối tương quan của chúng với những giá trị an sinh hạnh phúc thực sự của người dân. Suy cho cùng, mọi thứ bao gồm: thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, chính trị...chỉ là những phương tiện để đạt đến những giá trị nhân bản, để bảo vệ và phục vụ con người. Mọi định chế, mọi nỗ lực chính trị và xã hội đều nhằm vào cái đích đến quan trọng nhất của nó là CON NGƯỜI. Nếu mục đích cuối cùng ấy không đạt được thì mọi phương tiện kia chỉ là mưu đồ của kẻ lãnh đạo. Thật điên rồ thay cho những kẻ luôn hô hào "mục đích biện minh cho phương tiện". Chúng ta biết rằng, việc đánh giá tính chính đáng của phương tiện tuỳ thuộc vào mối tương quan về bản chất của nó đối với mục tiêu. Nói rõ hơn, chúng ta không thể dùng một phương tiện phi nhân để giành lấy một mục tiêu nhân bản. Kết quả là, "sự nghiệp giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước" đã không khiến Việt Nam trở nên hùng mạnh hơn, dân tộc ta trở nên kiêu hãnh hơn; mà đơn giản chỉ là biến một miền Nam trước "giải phóng" hơn hẳn Hàn Quốc, sau gần bốn mươi năm thống nhất, cùng với cả nước lẹt đẹt chạy theo sau cả Thái Lan. Nếu ta lấy cứu cánh là sự phồn thịnh của quốc gia, là an sinh hạnh phúc, là tự do nhân phẩm của mỗi một người dân làm chuẩn thì liệu sự thống nhất ấy có nghĩa lý gì? Đó là khi vấn đề được đặt dưới lăng kính lý luận. Còn thực tế thì mọi sự đã quá rõ ràng. Cái mà người ta gọi là "kháng chiến chống Mỹ cứu nước" ấy thực chất chỉ là để giúp Trung Quốc "đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng". Hay như Lê Duẩn từng nói : "ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước XHCN, cho cả nhân loại". Nói cho rõ ra, đó là cuộc chiến giúp cho chủ nghĩa Cộng sản bành trướng xuống Đông Nam Á theo tinh thần Quốc tế Cộng sản bất chấp tinh thần dân tộc, là giúp cho Trung Cộng dễ dàng Hán hoá một Việt Nam suy yếu sau cuộc chiến tương tàn khốc liệt. Đã ba mươi bảy năm trôi qua kể từ ngày "giải phóng", giải phóng miền Nam khỏi mối quan hệ đồng minh với Mỹ để trở thành chư hầu hèn mọn của Trung Cộng. Sự thống nhất, sự giải phóng đó mới đau đớn làm sao! Gần bốn thập niên đã qua đi, dấu vết chiến tranh trên mảnh đất quê hương Việt Nam đã dần phai nhạt, nhưng những tổn thương của lòng người vẫn còn hằn sâu, thậm chí ngày càng sâu hơn. Thống nhất hai vùng địa lý nhưng vẫn vắng bóng một sự Hoà hợp trong tình tự dân tộc. Vết thương cũ do cuộc tiến chiếm miền Nam chưa kịp lành thì chúng ta lại có thêm những chia cắt mới : chia cắt giữa một bên là một nhóm người cam phận làm tay sai cho ngoại bang, với một bên là những con người yêu nước không khoan nhượng; chia cắt giữa một phía là nhóm người lãnh đạo Quốc gia cùng những kẻ ăn theo cố gắng bám giữ ngôi vị độc tài để tiếp tục nô lệ hoá người dân, với một phía là những người đấu tranh và chấp nhận hy sinh cho tự do và phẩm giá con người. Tôi vẫn nghĩ rằng, một con người trở nên dũng mãnh nhờ có ý chí. Một dân tộc trở nên hùng mạnh, cũng như vậy, phần nhiều dựa vào tinh thần và khí chất. Nhưng tinh thần và khí chất ấy chẳng thể có được nếu dân tộc ấy chia rẽ. Chính sức mạnh của tinh thần đoàn kết, sự Hoà hợp dân tộc có thể góp phần giúp chúng ta tạo lập một mãnh lực mới cho dân tộc. Chỉ e Việt Nam vẫn sẽ tiếp tục bỏ lỡ những chuyến tàu thời đại nếu trong lòng dân tộc còn có những chia cắt chí mạng như thế. Nhưng thiết tưởng, sự Hoà hợp có khả năng xoá bỏ mọi ngăn cách, hàn gắn mọi vết thương, mang mọi người Việt về trong cùng một chí nguyện chỉ có thể đạt được trên tinh thần Hoà giải thiện chí, trên quyền lợi dân tộc và trên những nguyên tắc hướng thiện chứ không phải là sự thoả hiệp với cái xấu ác. Chỉ e những người Cộng sản Việt Nam quá u mê và tham lam để khởi động một chương trình Hoà hợp, Hoà giải và thay đổi chính trị đầy tham vọng như thế. Chỉ e những người Cộng sản chẳng thể làm nổi những gì mà nhà cầm quyền độc tài Miến Điện đã làm. Chỉ e.... Bởi đến hôm nay, họ vẫn một lòng một dạ coi mối quan hệ với Trung cộng là "chủ trương nhất quán", là "ưu tiên hàng đầu" như lời Tổng tham mưu trưởng quân đội nhân dân Việt Nam đã tuyên bố mới đây tại Bắc Kinh. Mỗi năm tháng Tư về, bao nhiêu lễ lạt, đình đám vẫn diễn ra bất chấp mối hoài niệm về quá khứ vẫn nặng trĩu trong lòng nhiều người Việt, bất chấp mối ưu tư về tương lai đất nước vẫn canh cánh trong lòng những người có tâm huyết với đất nước. Những con người có lương tâm và tự trọng không bao giờ vui sướng được trong nỗi thống khổ to lớn ấy của dân tộc. Thử hỏi xương máu của hàng triệu con người đã ngã xuống trong cuộc chiến chỉ để tạo nên một Việt Nam thống nhất trong chia rẽ, thống nhất trong sự Hán hoá, thống nhất trong sự mất tự do và quyền làm người hay sao? Ba mươi tháng Tư- xin cầu nguyện cho tự do và nhân phẩm, cho sự Hoà hợp dân tộc và nền công lý. Sài Gòn, ngày 20 tháng 4 năm 2012 Huỳnh Thục Vy Posted By:LTQNDN Posted On:Wednesday, December 21, 2011 ![]() LIÊN TRƯỜNG QUẢNG NAM ĐÀ NẴNG 9140 Trash Avenue, Suite #100 Garden Grove, CA 92841 Website:www.lientruongquangnamdanang.com E-mail: quangdalientruong@yahoo.com Trả Lời Câu Hỏi Về Tổ Chức LTQNDN tại Nam California vào Tháng 9 năm 2011 của anh Phan Đức Chánh Kính gửi anh Phan Đức Chánh, Trước hết chúng tôi là các thành viên trong ban tổ chức Liên Trường QNĐN miền Nam California xin chúc anh và toàn thể quý quyến mùa Giáng Sinh và Năm Mới Dương Lịch 2012 An Bình, Hạnh Phúc và Sức Khỏe dồi dào. Đặc biệt cám ơn nhận định của anh về các “Tổ Chức Đại Hội Liên Trường Quảng Nam, Đà Nẵng” mà anh đã email cho chúng tôi trong cuối tuần qua. Thưa anh, Chúng tôi đã đọc nhiều lần bài viết của anh về các lần tổ chức Đại Hội Liên Trường Quảng Nam, Đà Nẵng. Thư của anh đã gây xôn xao rất nhiều cho các bạn liên trường cũng như ban tổ chức và các thân hữu. Qua lối viết vừa phân tích, vừa nhận định, vừa đặt nghi vấn của anh về các Tổ Chức Đại Hội Liên Trường Quảng Nam Đà Nẵng tại hải ngoại đã làm chúng tôi nhận thấy ngay anh là người có lòng thiết tha với Tổ Quốc VNCH, Dân Tộc, và đặc biệt anh rất quan tâm về quê hương, về người dân Quảng Nam Đà Nẵng nói chung và về các cựu học sinh thuộc các trường tại Quảng Nam Đà Nẵng nói riêng. Chúng tôi đồng ý là những nghi vấn mà anh đã đặt ra cũng là những thắc mắc mà nhiều thành viên LTQNDN cho đến nay vẫn chưa có câu trả lời thoả đáng. Tuy nhiên trong bài viết của anh có đề cập đến ban tổ chức LTQNDN tại Nam California: “Mới đây vào tháng 9 năm 2011, đại hội Liên Trường Quảng Đà do một nhóm người tại Nam California tổ chức. Tiền bạc tuy có báo cáo rõ ràng với mục đích để trợ giúp Thương Phế Binh VNCH tại QNĐN, đây là nghĩa cử đáng khâm phục và ca ngợi nhưng đến nay vẫn không thấy thông báo gì về số tiền thâu được đã giúp những ai ? Ôi! các anh em Thương Phế Binh tại quê nhà đành ca bài ”chờ tiền chờ đến bao giờ…? “ Chúng tôi xin được thảo luận với anh để tránh sự hiểu lầm cho ban tổ chức Liên Trường QNDN Nam CA. Thưa anh Chánh, Thư này chúng tôi không có ý định thay mặt tất cả các hội liên trường khác mà chỉ có ý định giải thích những thắc mắc của anh đặt ra liên quan đến ban tổ chức LTQNDN của chúng tôi thuộc vùng Nam California mà thôi. 1. Anh chị em chúng tôi thuộc Ban Tổ Chức Hội Ngộ Liên Trường Quảng Nam Đà Nẵng thuộc vùng Nam CA (gồm có tất cả 28 trường thuộc Quảng Nam, Đà Nẵng tham gia) đã tổ chức 2 buổi hội ngộ vào ngày 3 và 4 tháng 9 năm 2011 vừa qua. Chúng tôi xin được minh xác không có liên hệ gì đến các tổ chức LT khác trước đây và điểm cần lưu ý là chúng tôi không liên quan gì đến tổ chức Đại Hội Liên Trường sắp đến vào tháng 5 năm 2012 tại Santa Ana, CA. 2. Mục đích, tôn chỉ của chúng tôi rất rõ ràng trong thư mời từ lúc đầu. Chúng tôi đã tổ chức HỘI NGỘ vào 2 ngày 3 và 4 tháng 9 năm 2011 vừa qua với mục đích trước tiên là để tạo cơ hội cho quý Thầy, Cô và các cựu Học Sinh thuộc Quảng Nam Đà Nẵng có dịp cùng về tham dự, gặp gỡ, hàn huyên tâm sự nhắc lại kỷ niệm của thời đi học, vui mừng gặp lại sau hơn 36 năm lưu lạc, ngoài ra còn có mục đích đặc biệt là nhớ đến các anh em Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa mà trước kia họ cũng là học sinh như chúng ta đang sống khốn khổ tại quê nhà. 3. Tổ chức LT chúng tôi đã gây quỹ giúp Thương Phế Binh VNCH trong 2 ngày hội ngộ qua các hình thức như quảng cáo cho các cơ sở thương mại trên các lá phướn, bán áo Tình Thương, xổ số và đã được sự ủng hộ nhiệt tình của nhiều mạnh thường quân. Tất cả tài chánh thâu, chi chúng tôi đã công bố rõ ràng trên báo chí và trang web trong link sau: viewtopic.php?f=37&t=144 4. Cũng vì có mục đích và lý tưởng cao đẹp nên tổ chức chúng tôi được sự tham gia và hưởng ứng một cách mạnh mẽ của quý Thầy Cô và các cựu Học Sinh Liên Trường không những chỉ từ Hoa Kỳ và cả từ khắp nơi trên thế giới. Kết quả là 2 ngày Hội Ngộ và gây quỹ TPBVNCH đã thành công rực rỡ. Điểm đặc biệt là tất cả anh chị em thành viên trong Ban Tổ Chức làm việc rất hăng hái bằng chính đôi bàn tay của họ do đó đã tiết kiệm được nhiều phí tổn. Biết được tấm lòng của tất cả mọi người muốn có một ngân quỹ thực tế trợ giúp các TPB VNCH nên chúng tôi đã theo đề nghị của nhiều bạn không đặt thực đơn đắt tiền hoặc thuê những ca sĩ trứ danh, hay ban nhạc hùng hậu, nhờ vậy mà chúng tôi đã thành công trong việc gây quỹ giúp TPB VNCH. Điều làm chúng tôi rất hãnh diện là đa số quý quan khách tham dự đều khích lệ mục đích tỏ lòng ghi ơn các chiến hữu đã hy sinh phần thân thể của họ để phụng sự Tổ Quốc VN. Kết quả chúng tôi đã gây được $13,000.00 dollars để làm quà Tết gởi về tặng TPB VNCH. 5. Không lâu sau ngày Hội Ngộ Liên Trường, chúng tôi đã có buổi họp tường trình tài chánh và thông báo kết quả cũng như gởi thư cám ơn trên hệ thống truyền thanh, báo chí và website lientruongquangnamdanang.com (mời anh Chánh đọc các bản Thông Báo và thư Cám Ơn đinh kèm theo email này.) Thưa anh Phan Đức Chánh, Sự quan tâm của anh cũng là sự quan tâm của tất cả Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng trong đó có chúng tôi. Là một trong những tổ chức công khai và chính thức của cộng đồng Quảng Nam Đà Nẳng tại vùng Nam Califortnia, chúng tôi hoạt động với mục đích rõ ràng đầy ý nghĩa. Chúng tôi không chủ trương ăn chơi xa hoa phung phí, chúng tôi không tranh đua để nhắm vào mục đích kinh doanh hưởng lợi mà mục đích của chúng tôi là cố gắng trong phạm vi có thể của mình để hổ trợ cho các bạn bè, anh em đã và đang hy sinh tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ Việt Nam, cho tự do tín ngưỡng và tự do ngôn luận, những yếu tố mà chúng ta gọi là "nhân quyền" trong đời sống căn bản của con người. Chính vì vậy mà ban tố chức chúng tôi, đa số cũng là thành viên của Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng tại Nam CA theo truyền thống hằng năm vào dip Lễ Tạ Ơn thường tổ chức ngày "Tạ Ơn Thương Phế Binh VNCH" với mục đích gây quỹ làm quà Tết cho các anh em TPB nhân dịp Xuân Về. Riêng năm nay vì lý do mới tổ chức Hội Ngộ Liên Trường QNDN vào tháng 9 năm 2011, nên chúng tôi quyết định dời lễ Tạ Ơn TPBVNCH tổ chức chung với dịp Tân Xuân Hội Ngộ 2012 vào ngày 19 tháng 2 năm 2012 (nhằm ngày 28 tháng Giêng năm Nhâm Thìn). Ban Tổ Chức Hội Ngộ Liên Trường 2011 và Ban Tương Trợ TPBVNCH của Hội ĐHQNĐN đã quyết định sẽ gửi Quà về trước TẾT trao tặng các anh em TPBVNCH. Tổng cộng số tiền là $25,000.00 dollars, gồm có $13,000.00 gây quỹ từ tổ chức Hội Ngộ Liên Trường 2011 và $12,000.00 từ các anh chị em trong Ban Tổ Chức Liên Trường vừa qua ứng cho mượn trước, hy vọng trong dịp "Tân Xuân Hội Ngộ Nhớ Về TPBVNCH" sẽ gây được quỹ để hoàn trả lại cho các anh chị em (e rằng không gây được quỹ thì anh chị em chúng tôi chỉ biết nhìn nhau cười trừ, huề vốn). Cố nhiên là tất cả các tài chánh chi thu chúng tôi sẽ báo cáo rất rõ ràng trên trang web, trên báo chí và ngay cả đài phát thanh hay truyền hình. Như vậy nghi vấn cho rằng anh chị em chúng tôi tổ chức LT QNDN tại Nam CA trong tháng 9 vừa qua để kinh doanh thì quả thật là "Mối Oan Thị Kính" phải không anh Chánh? Anh Chánh thân mến, chúng tôi hy vọng bài viết trả lời này sẽ giải tỏa được những nghi vấn của anh, anh sẽ hiểu và nhận ra được mục đích hay dụng ý làm việc của từng Ban Tổ Chức Liên Trường QNDN. Chúng tôi không có ý kiến gì và cũng không thể trả lời những câu hỏi hoặc những vấn đề của anh về nhóm tổ chức Đại Hội LTQD vào tháng 5 năm 2012 tại Santa Ana, cũng như những năm trước đây vì chúng tôi không thuộc trong những Ban Tổ Chức đó. Lời sau cùng chúng tôi hy vọng và mong rằng sau khi anh nhận thư hồi đáp này, xin anh vui lòng đưa bài viết này lên email hay diễn đàn của anh để rộng đường dư luận, hầu giải tỏa được những nghi vấn mà anh đã đề cập về Ban Tổ Chức Hội Ngộ Liên Trường QNDN vào tháng 9, năm 2011 tại Nam CA vừa qua. Nhân tiện, chúng tôi cũng xin trân trọng kính mời anh Chánh và gia đình cùng bạn bè của anh đến tham dự ngày "Tân Xuân Hội Ngộ Nhớ Về TPBVNCH năm 2012" của hội đơàn chúng tôi. Đến tham dự chúng tôi tin chắc anh sẽ hiểu thêm được thiện chí và tâm huyết mà anh chị em chúng tôi đã, đang và sẽ làm. Xin kính chào anh và chúc toàn thể gia đình anh được nhiều sức khoẻ và nhiều niềm vui trong những ngày lễ Giáng Sinh và năm mới sắp đến. Mọi thắc mắc xin gửi về: Hội Đồng Hương QNĐN Nam California 12460 Euclid Street, Suite #200 Garden Grove, CA 92840 Website: donghuongquangda.org Email: donghuongquangda@gmail.com Hoặc: Ban Đại Diện Liên Trường QNĐN 9140 Trash Avenue, Suite #100 Garden Grove, CA 92841 Website: lientruongquangnamdanang.com Email: quangdalientruong@yahoo.com Các Thành Viên trong Ban Tổ Chức LTQNĐN Ngày 3&4 tháng 9 năm 2011: Đoàn Ngọc Đa, Hoàng Tấn Kỳ, Trần Đình Định, Nguyễn văn Mỹ, Trần Quốc Dũng, Phan Thanh Thắng, Trương Công Lập, Nguyễn Hoàng Diệu, Nguyễn Minh Nghĩa, Lê Thanh, Bùi Như Hải, Huỳnh Tuấn, Nguyễn Tuấn, Lê Hồng Sâm, Nguyễn Văn Hùng, Bùi Hồng Vân, Nhạc Sĩ Nhật Ngân, Nguyễn Đăng Nam, Đỗ Xuân Trúc, Ngô Minh Tuấn, Phan Nhật Nam, Vĩnh Thành, Hoàng Ngọc Huệ __________________________________________________________________________ Email cua anh Phan Đức Chánh: From: "Phan Duc Chanh" <phanducchanh@aol.com> ĐẠI HỘI LIÊN TRƯỜNG QNDN PHẢI CHĂNG LÀ HÌNH THỨC KINH DOANH MỚI? Kính thưa qúy vị Cựu Học Sinh Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng, Kính thưa qúy đại diện các hội đoàn Quảng Nam Đà Nẵng Hải Ngọai, Hôm nay một người bạn có chuyển cho tôi email với chủ đề "BẢN LÊN TIẾNG CỦA CÁC HỘI QUẢNG NAM – ĐÀ NẴNG HẢI NGOẠI", nội dung đề cập đến việc nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam khủng bố gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn tại Việt Nam. Phần trên của email là lời kêu gọi cộng đồng Quảng Nam Hải Ngoại giúp đỡ nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, một cựu học sinh Quảng Nam Đà Nẳng chỉ vì tha thiết với tổ quốc VNCH, đấu tranh cho lý tưởng công bằng, tự do, dân chủ mà phải đương đầu với chính quyền Cộng Sản và lâm nạn, phần dưới email lại là bản thông báo về Đại Hội Liên Trường Quảng Đà sắp được tổ chức vào năm tháng 5, 2012 với đầy đủ các tiết mục quảng cáo ăn chơi đủ màu, đủ sắc. Đọc xong email lòng tôi không khỏi xốn xang và thú thật ứa nước mắt thương cho người bạn anh hùng Huỳnh Ngọc Tuấn đang còn sống trong nước, tuy thấp cổ bé miệng nhưng bất chấp mọi nguy hiểm cho tính mạng, hiên ngang đấu tranh cho lý tưởng sống. Tôi khóc thương cho bạn tôi và cũng khóc cho dân mình. Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, chính là người bạn thân của tôi thời Trung Học Trần Cao Vân Tam Kỳ, Quảng Nam. Mấy mươi năm nay anh là người cầm bút can đảm dấn thân cho lý tưởng Cộng Hoà, Tự Do và Dân Chủ, và chính vì mục đích đó anh đã lâm vào hoàn cảnh khốn cùng. Tác giả gởi email "BẢN LÊN TIẾNG CỦA CÁC HỘI QUẢNG NAM – ĐÀ NẴNG HẢI NGOẠI" là anh Quang Do. Phải chăng anh Quang Do đưa lá thư này ra để trả lời lại thông báo mời gọi tham gia Đại Hội Liên Trường 2012 với dụng ý tương phản. Một bên kêu gọi đồng bào Quảng Nam Hải Ngoại đóng góp bàn tay giúp đỡ người đồng hương đang lâm nạn thì một bên chủ trương "sống chết mặc bay", chỉ biết đua nhau tổ chức mời gọi hội hè, chè chén ăn chơi thoả thích. Trước sự chướng tai gia mắt đó, với tư cách một cựu học sinh Quảng Nam Đà Nẵng, tôi cũng xin đóng góp đôi lời gởi đến tất cả các bạn đồng hương Quảng Nam nhất là các đoàn thể tự xưng là đại diện Liên Trường Quảng Đà. Trước hết xin được đặt câu hỏi cho các anh chị trong ban đại diện tổ chức Đại Hội Liên Trường Quảng Đà 2012, các anh chị nghĩ như thế nào khi tổ chức mời gọi đồng bào, đồng hương QNDN tham dự ăn chơi với bích chương quảng cáo đầy màu sắc lỗng lẫy trong lúc bạn đồng hương hay đồng môn nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và gia đình đang bị chính quyền Cộng Sản đọa đày ngay trên quê hương của mình? Các anh chị cảm nhận được gì? Cảm thấy như thế nào khi các hội đoàn gióng lên hồi chuông báo động về hành vi vô nhân đạo của cộng sản Việt Nam đối với nhà văn, người bạn xứ Quảng Nam Huỳnh Ngọc Tuấn? Thật ra bấy lâu nay chẳng ai để ý đến việc tổ chức kêu gọi "đoàn viên", "hội ngộ", "trùng phùng", "tái hợp" của các anh chị thuộc các nhóm LT Quảng Nam Đà Nẵng cho đến khi có vài bạn đặt nghi vấn với chúng tôi rằng: - đây chỉ là hình thức "Kinh Doanh" mới của những nhóm người chủ trương lợi dụng tình đồng hương để làm thương mại và mưu đồ cho lợi ích cá nhân. Tìm hiểu sâu xa hơn trong vấn đề này tôi thấy nghi vấn của các bạn tôi rất hữu lý. Chắc chắn đa số các bạn đều biết "Đại Hội Liên Trường" được tổ chức liên tục từ nhiều năm qua tại nhiều địa đìểm khác nhau. Mỗi địa điểm đều do một nhóm người khác nhau đứng ra tổ chức và việc chi thu tiền bạc rất mờ ám không được công khai rõ ràng trước công luận sau khi thâu lợi tức. Số tiền lời thâu được dùng để làm gì? vào túi những ai? - Theo "lịch sử" của các cuộc tổ chức Đại Hội Liên Trường Hải Ngoại tại Texas hoặc CA vào những năm trước 2006, 2007 số tiền lợi tức không bao giờ thấy báo cáo. - Năm 2008 (tại California), người cầm đầu trong ban tổ chức LTQD đã làm những hành vi đê tiện: gian lận tiền bạc, cạo sửa hoá đơn, chứng từ. Việc này đã bị chính các bạn bè QNDN, đồng môn của ông ta tố cáo trên vài trang web và đã làm cho nhiều người khinh bỉ và thất vọng cho tổ chức Liên Trường Quảng Đà. Tên của ông này lại thấy xuất hiện trên bích chương quảng cáo cho hội ngộ LT 2012. - Năm 2009 (tại San Jose), giá vé tham dự 50.00 dollars cơm chiều theo hình thức self service, với hình thức này ban tổ chức cũng ẳm được một số tiền lời và tiền ủng hộ nhưng không bao giờ được công khai báo cáo hay tường tình chi tiết. - Năm 2010 (tại Las Vegas), đại hội Liên Trường Quảng Đà được tổ chức rầm rộ với cả ngàn người tham dự, giá vé thu vào 75 dollars cho mỗi đầu người với phần ăn chưa tới giá 20 đồng (phần ăn không sang hay ngon hơn thức ăn của các all-day buffet và all you can eat tại các sòng bài Las Vegas với giá 24.99USD), chưa kể số tiền ủng hộ của đồng bào Quảng Nam Hải Ngoại. Số tiền lời khổng lồ về tay ai? Không thấy bản báo cáo tường trình gì cả. Sau ngày đại hội chỉ thấy trang web của ban tổ chức tung ra những bài vỡ với những hình ảnh như bươm bướm lượn, những youtube đủ sắc màu ăn chơi tại các sòng bài trụy lạc sang trọng nhất thế giới, sau đó là những emails khoe khoang đại chiến thắng của ông trưởng ban tổ chức. Tổ chức Hội Ngộ để kêu gọi tình đồng hương, nghĩa thầy trò mà vỗ ngực reo mừng chiến thắng? Nhóm ông ta chiến thắng với những ai? vậy ai là người thua trận? Đây có đúng cho cách trả ơn đời như lời tuyên bố của ông không? - Mới đây vào tháng 9 năm 2011, đại hội Liên Trường Quảng Đà do một nhóm người tại Nam California tổ chức. Tiền bạc tuy có báo cáo rõ ràng với mục đích để trợ giúp Thương Phế Binh VNCH tại QNDN, đây là nghĩa cử đáng khâm phục và ca ngợi nhưng đến nay vẫn không thấy thông báo gì về số tiền thâu được đã giúp những ai? Ôi! các anh em Thương Phế Binh VNCH tại quê nhà đành ca bài "chờ tiền chờ đến bao giờ ...?" - Vừa mới xong đại hội liên trường Quảng Nam Đà Nẵng tháng 9 thì chỉ 3 tháng sau, ngày 10 tháng 12, năm 2011, tôi lại nhận được thông báo của một nhóm đại diện tổ chức đại hội liên trường Quàng Đà khác xuất hiên. Nhóm này mời gọi tham dự đại hội vào cuối tháng 5, 2012. Lời quảng cáo với mánh lới cũ rích dục giã mua vé như kiểu bán vé số kiến thiết Quốc Gia...."mua vé mau lên, đại hội gần đến...mua vé mau lên, đại hội gần... đến... mau lên, mau lên không hết chỗ, dịp may ăn chơi hiếm có." Kính thưa qúy vị đồng hương Quảng Đà, Tất cả các nhóm người này đều dùng cùng một "tôn chỉ" rất ư là "khiêm tốn", hô hào chỉ vì tình thương đồng môn xứ Quảng, chỉ vì nặng nghĩa tình thầy trò Quảng Nam, rồi cũng lại âm thầm thâu tiền lời và chắc chắn cũng chơi tình lờ về việc báo cáo lợi tức, cứ như thế sự chia rẽ càng tăng lên. Như vậy việc đánh giá các tổ chức đại hội LT là những hình thức kinh doanh không phải là điều không có lý. Vần đề đặt ra cho những nhóm người tổ chức đại hội Liên Trường là: - Tại sao có quá nhiều hội liên trường Quảng Nam tại Hải Ngoại mà không đoàn kết một khi đã dùng 2 chữ Liên Trường? Chia rẽ để cạnh tranh? - Tại sao lại tổ chức khẩn trương không nêu rõ chính nghĩa và dành dựt thi thố tổ chức liên tục? - Tại sao lại cố tình không công khai lợi tức để có những vụ tố cáo gian lận tiền bạc xảy ra? Mấy tháng gần đây, sự xuất hiện của trang web KBC Hải Ngoại với việc công khai đăng lá cờ Cộng Sản trên trang web cùng với những lời mời gọi quảng cáo thương mại chung với khẩu hiệu "Đặt Lợi Ích Dân Tộc Lên Hàng Đầu" đã làm cho cộng đồng người Việt tại California rất căm phẩn nhưng rồi cộng đồng người Việt Hải Ngoại cũng bị gây chia rẽ không ít trong các sinh hoạt. Chính vì vậy chúng ta cần đề cao cảnh giác nhiều hơn. Có nhiều người nêu lên một yếu tố quan trọng mà chúng ta cần lưu ý là các tổ chức đại hội LT không chặc chẻ, quên đi lý tưởng tị nạn của người VNCH lưu vong mà thành phần ban tổ chức chỉ vì lợi tức riêng nên để cho nhóm Việt Cộng nằm vùng len lỏi vào tổ chức liên trường thao túng phá hoại chia rẽ tập thể. Chia rẽ là ngón nghề của bọn Việt Cộng gian manh chủ trương làm suy yếu, lung lạc tinh thần chống Cộng tại của đồng bào Hải Ngoại. Cũng có nghi vấn cho là vài nhóm đã bị Việt Cộng lợi dụng để kinh tài, kiếm ngoại tệ đồng nào hay đồng nấy. Hiển nhiên, là những cựu học sinh xứ Quảng với lòng tha thiết yêu quê hương, chúng ta lúc nào cũng đặt nặng tình đồng môn và nghĩa thầy trò nhưng xét lại chúng ta đã bị các tổ chức xưng danh LT lợi dụng tình nghĩa này. Thay vì hoạt động với những ý nghĩa cao cả và đoàn kết để giúp những người con xứ Quảng như trường hợp nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn hay những đồng môn VNCH tại QNDN đang bị kìm kẹp khốn cùng dưới chế độ CS Việt Nam cho đúng tình người xứ Quảng thì các nhóm tổ chức lại tranh giành, đua nhau mời gọi ăn chơi xả láng để thu tiền lời bỏ túi. Ôi tủi nhục thay và buồn thay cho những người Việt lưu vong Hải Ngoại. Qua những lần tham dự đại hội LT, tôi đều nhận thấy đa số người đồng hương khi có cơ hội gặp nhau thì cùng tụ lại hàn huyên tâm sự chứ chẳng mấy ngưòi màn đến ăn uống, hay thưởng thức những màn văn nghệ không lấy gì làm hứng thú cho lắm của lứa tuổi “cổ lai hy”. Có cần chọn những nơi như khách sạn đắt tiền, sòng bài lừng danh thế giới, nhà hàng sang trọng xa hoa để tổ chức Hội Ngộ LT một cách lãng phí hay không? tại sao không cảm thấy hổ thẹn khi tổ chức thật xa hoa để kiếm lời trong thời buổi mọi người đang đương đầu với nền kinh tế khó khăn trên toàn cầu, trong khi bạn bè đồng môn của chúng ta tại quê nhà vẫn đang bữa đói bữa no trong lao tù Cộng Sản? Tại sao không tổ chức theo tinh thần đồng hương thực sự, ít tốn kém mà đầy đủ nghĩa tình. Nếu đến để ăn chơi và thưởng thức văn nghệ không chuyên nghiệp so với tiền vé thì chẳng thà rủ bạn bè đến nhà chung tiền mua beef steak hảo hạng, mở champagne, thoải mái rung đùi vừa hàn huyên vừa xem DVD Thúy Nga hay Asia mà sướng hơn. Mong các anh chị vì tình đồng hương mà thức tỉnh. Nên làm những việc có ý nghĩa mà không phải tự hổ thẹn với bản thân vì trái lương tâm. Dưới đây là lá thư "BẢN LÊN TIẾNG CỦA CÁC HỘI QUẢNG NAM – ĐÀ NẴNG HẢI NGOẠI" do anh Quang Do gởi, chúng tôi tha thiết kêu gọi các nhóm tổ chức LTQD hoặc các hội ái hữu thuộc các trường, các lớp tại Quảng Nam nên chuyền tay cho nhau và cùng đăng lá thư này trên các websites của qúy vị để tố cáo trước dư luận quốc tế về việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vi phạm một cách trắng trợn các công ước và công pháp quốc tế mà chính nhà cầm quyền Việt Nam cam kết tuân thủ trong đó gồm Hiến chương Liên Hiệp Quốc (1945), Tuyên Ngôn quốc tế Nhân quyền (1948), Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (1966), Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa (1966) và Phụ đính của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền (1998). Xin hãy tích cực yểm trợ gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn về tinh thần và cả vật chất không chỉ trong giai đoạn khó khăn này mà còn tiếp tục đứng sau lưng nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và gia đình anh trong cuộc đấu tranh vì lẽ phải, công bằng, tự do và dân chủ cho dân tộc Việt Nam. Thân ái, Phan Đức Chánh (phanducchanh@aim.com, cựu học sinh Phan Thanh Giản/Trần Cao Vân) Posted By:LTQNDN Posted On:Friday, December 9, 2011 BẢN LÊN TIẾNG CỦA CÁC HỘI QUẢNG NAM – ĐÀ NẴNG HẢI NGOẠI Về việc nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam khủng bố gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn ![]() Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, cựu học sinh Trung Học Trần Cao Vân Tam Kỳ, sinh năm 1963 tại Tam Kỳ, Quảng Nam, là người cầm bút can đảm dấn thân cho lý tưởng công bằng, tự do, dân chủ. Từ khi còn trong tuổi hai mươi, anh đã viết các truyện ngắn phản ảnh thực trạng của xã hội Việt Nam dưới thời chuyên chính vô sản sau 1975. Năm 1991, vợ anh Huỳnh Ngọc Tuấn qua đời đột ngột, để lại ba người con còn rất nhỏ. Tháng 10-1992, anh Huỳnh Ngọc Tuấn bị nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam bắt và kết án 10 năm tù và 3 năm quản chế vì “tội tuyên truyền chống chế độ”. Anh vào tù khi 29 tuổi để lại bên ngoài song sắt cháu Huỳnh Thục Vy 7 tuổi, cháu Huỳnh Trọng Hiếu 5 tuổi và cháu Huỳnh Khánh Vy vừa tuổi lên 3. Tuổi thơ của Thục Vy, Trọng Hiếu là những ngày tháng bị cô lập, xa lánh, khinh rẻ đầy tủi buồn và nước mắt. Nhưng cũng từ những giọt nước mắt đau thương phẫn uất đó, các cháu đã lớn nhanh hơn về nhận thức chính trị, phá thủng hàng rào bưng bít thông tin của chế độ, thoát khỏi chính sách tẩy não của nền giáo dục cộng sản và thông cảm sâu xa hơn với sự chịu đựng của đồng bào. Sau 10 năm tù, nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn vừa phải tần tảo nuôi con, vừa dùng ngòi bút để tiếp tục theo đuổi lý tưởng tự do. Các cháu Thục Vy, Trọng Hiếu tuy còn trong tuổi hai mươi cũng đã nối bước cha để viết thay hàng triệu người không có cơ hội phát biểu nguyện vọng chính đáng của mình. Đặc biệt cháu Huỳnh Thục Vy, sinh ra 10 năm sau khi cuộc chiến kết thúc, và 10 năm thơ ấu không có cha mẹ trực tiếp dìu dắt, học xong cấp ba, không có tiền để vào đại học, phải đi làm công nhân kiếm sống, nhưng trưởng thành rất sớm. Cháu đã vượt qua khoảng không gian nhỏ hẹp của thôn Phú Quý, xã Tam Phú, Tam Kỳ xa xôi hẻo lánh để cống hiến cho hàng ngàn độc giả trong và ngoài nước những tiểu luận sâu sắc về chính trị, dân chủ, nhân bản, hiến pháp. Phản ứng cố hữu của nhà cầm quyền Cộng Sản là liên tục đe dọa, khủng bố tinh thần gia anh Huỳnh Ngọc Tuấn. Hôm 8 tháng 11 2011, hàng trăm công an Quảng Nam đến lục soát và tịch thu tất cả máy computers, dụng cụ in ấn và các phương tiện dùng nối kết vào internet của gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn. Buổi chiều cùng ngày công an đã giữ anh Huỳnh Ngọc Tuấn và cháu Huỳnh Trọng Hiếu nhiều giờ. Và lần nữa, lúc 3 giờ chiều ngày 2 tháng 12 năm 2011, hàng trăm công an đã xông vào nhà, chốt chặt các lối ra vào nhà và đọc 3 quyết định “xử lý vi phạm hành chính về lĩnh vực công nghệ thông tin” với tổng số tiền phạt lên đến 270 triệu đồng, tương đương khoảng 13 ngàn Mỹ kim. Trước khi rút đi, công an đã ăn cắp 3,000 Mỹ kim trong một túi xách của gia đình do đồng hương khắp nơi gởi về giúp gia đình anh trong cơn hoạn nạn, tịch thu 1 máy ảnh Canon và 6 điện thoại di động. Nghiêm trọng và dã man hơn những lần trước, lần này Công An Quảng Nam đã đánh đập các phụ nữ có mặt trong nhà, kể cả cụ bà Mai Thị Yến (bà nội của Huỳnh Thục Vy), các chị Huỳnh Thị Hường và Huỳnh Thị Thu Hồng (cô của Huỳnh Thục Vy) và bắt cháu Huỳnh Ngọc Lễ (anh họ của Huỳnh Thục Vy vì cháu đã can thiệp khi thấy cụ bà và các phụ nữ trong nhà bị đánh đập). Hiện nay, công an vẫn tiếp tục bao vây cô lập gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn. Trước các hành động bất chấp công pháp quốc tế, thất nhân tâm và vượt qua đạo lý dân tộc của nhà cầm quyền Việt Nam, các Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng Hải ngoại dưới đây cùng lên tiếng: 1. Tố cáo trước dư luận quốc tế về việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vi phạm một cách trắng trợn các công ước và công pháp quốc tế mà chính nhà cầm quyền Việt Nam cam kết tuân thủ trong đó gồm Hiến chương Liên Hiệp Quốc (1945), Tuyên Ngôn quốc tế Nhân quyền (1948), Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (1966), Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa (1966) và Phụ đính của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền (1998). 2. Tố cáo trước đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước hành động bất nhân, vô đạo đức, thiếu văn hóa và đi ngược lại truyền thống dân tộc của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, cụ thể qua việc Công An Quảng Nam đã đánh đập tàn nhẫn cụ bà Mai Thị Yến và các phụ nữ yếu đuối, thế cô trong gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn. 3. Ủng hộ “Kháng Thư của Gia Đình Huỳnh Ngọc Tuấn” do nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn công bố tại Tam Kỳ ngày 3 tháng 12 năm 2011, trong đó bao gồm các điểm chính: (1) Tố cáo trước công luận quốc tế về việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trắng trợn vi phạm nhân quyền: quyền tự do ngôn luận, quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở và thân thể, danh dự và tài sản của người dân. (2) Đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản phải chấm dứt sự can thiệp thô bạo vào quyền tự do bày tỏ quan điểm, tự do ngôn luận của gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn. (3) Trả tự do ngay lập tức cho cháu trai của nhà văn là Huỳnh Ngọc Lễ. (4) Bồi thường những thiệt hại về tinh thần cũng như vật chất. (5) Chấm dứt hoàn toàn mọi hành vi hành hung, đánh đập và bôi nhọ danh dự gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn. 4. Kêu gọi toàn thể đồng hương Quảng Nam Đà Nẵng, các cựu học sinh Liên Trường Quảng Nam Đà Nẵng tại hải ngoại tích cực yểm trợ gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn về mọi mặt, không chỉ trong giai đoạn khó khăn này mà còn tiếp tục đứng sau lưng nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và gia đình anh trong cuộc đấu tranh vì lẽ phải, công bằng, tự do và dân chủ cho dân tộc Việt Nam. Làm tại California, Hoa Kỳ, ngày 8 tháng 12 2011 Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng Nam California, Hoa Kỳ Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng Bắc California, Hoa Kỳ Hội Quảng Đà Dallas Ft. Worth, Texas, Hoa Kỳ Hội Ái Hữu Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng, Georgia, Hoa Kỳ Hội Đồng Hương Quảng Nam-Đà Nẵng Tiểu Bang Washington, Hoa Kỳ Hội Ái hữu Quảng Đà Montréal, Canada Hội Thân Hữu Quảng Đà miền Đông Bắc Hoa Kỳ Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng Houston, Hoa Kỳ Hội Liên Trường Quảng Nam Đà-Nẵng Nam California Posted By:MNV Posted On:Wednesday, September 21, 2011 ![]() Đại Hội Liên Trường Phần I: Tiền Hội Ngộ - Đêm Văn Nghệ "Quảng Nam Đà Nẵng Quê Ta" Vui lòng nhấn vào link sau để đọc thêm http://lientruongquangnamdanang.com/forums/viewtopic.php?f=14&t=138 Posted By:MNV Posted On:Wednesday, September 21, 2011 ![]() Đại Hội Liên Trường Phần II: Ngày Ấy Chưa Xa Vui lòng nhấn vào link sau để đọc thêm http://www.lientruongquangnamdanang.com/forums/viewtopic.php?f=14&t=141 |
Nhạc
|




